CÓ MỘT TÌNH YÊU TRONG TÔI ….
Tôi có thói quen làm việc sau khi các con đã đi ngủ. Đó là quãng thời gian yên tĩnh, tôi có thể tập trung tốt cho công việc của mình.
22h 30: điện thoại rung. Ngừng tay khỏi bàn phím, tôi liếc nhìn: một dãy số rất lạ vào một thời điểm đã khuya. Không ngần ngại tôi bấm phím tắt, tiếp tục quay lại với công việc của mình
Rum…. Rum ….. điện thoại lại rung. Tôi cầm máy lên. Vẫn dãy số đó. Những lời cảnh báo trên internet về những cuộc gọi quấy rối lúc giữa đêm làm tôi lo ngại. Từ chối cuộc gọi, tôi bỏ máy vào túi xách, kéo dây khóa lại.
Tít ….tít … điện thoại báo có tin nhắn. Sợ nhưng cũng tò mò tôi quyết định xem nội dung.
- Cô ơi, em Hoàng đây! Cô đã ngủ chưa?
À! Thì ra là Hoàng, cô học sinh ở lớp tôi đang chủ nhiệm - lớp 11B2. Thở phào nhẹ nhõm, tôi liền bấm số gọi lại cho em.
- Cô đây! Cô vẫn đang làm việc. Có việc gì không em? Tôi hỏi.
Hoàng ngập ngừng ở đầu dây.
- Cô ơi cô ..
- Ừ! cô đây. Có chuyện gì em nói đi!
- Cô ơi! Em … em sắp mất mẹ rồi cô ơi. Bệnh viện vừa trả mẹ em về hôm nay …
- “ Em nói sao ?”. Quá bất ngờ, tôi hỏi lại như một phản xạ. Giọng em ở đầu dây nghẹn ngào, nức nở …
Em gầy gò, bé nhỏ so với các bạn cùng trang lứa. Khi tiếp nhận công tác chủ nhiệm tôi tìm hiểu và biết được em là một học sinh ngoan, gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Bố không có việc làm ổn định, kinh tế gia đình chỉ trông chờ vào gánh bún của mẹ ở ngoài chợ. Thời gian gần đâymẹ lại thường xuyên đau ốm và ngày một nặng hơn…. Khắc phục những khó khăn,hàng ngày em vẫn đến lớp đều đặn, vẫn chăm chỉ học tập, vẫn tích cực với vai trò của một tổ trưởng do các bạn bầu chọn. Tôi không hề biết em phải chịu đựng một nổi đau quá lớn trong một thời gian dài như vậy, nỗi đau của một chú chim non nhìn mẹ vật vã, đau đớn trong bệnh tật.
Xót xa cho em, tôi gặp lại tâm trạng của tôi ngày nào. Cách đây không lâu, mẹ tôi bị ốm nặng. Các bác sĩ bước đầu chẩn đoán tình trạng của mẹ tôi không mấy tốt đẹp. Lúc đó cảm giác sợ bị mất mẹ khiến tôi hoảng loạn và òa khóc như một đứa trẻ. Và bây giờ em, một cô gái bé nhỏ cũng trong hoàn cảnh như tôi… em sẽ bấu víu vào đâu.
Miên man với những suy nghĩ về em tôi không để ý đồng hồ đã điểm sang một ngày mới. “ Ngày mai mình sẽ …” Tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Trống vào giờ sinh hoạt 15 phút, tôi bước nhanh lên lớp. Từ phía ngoài hành lang tôi không nghe tiếng các em cười đùa như mọi khi. Có cái gì đó là lạ. Các em ngồi im lặng, một số em còn khóc. Góc lớp thiếu bóng Hoàng. Tôi hiểu các em đã biết được điều gì và tôi vô cùng xúc động bởi các em học sinh của tôi với những nắng mưa tuổi học trò đã biết thể hiện tình yêu thương rất chân thành.
- “ Thưa cô! Chúng em đã biết về hoàn cảnh của bạn Hoàng.” Long, lớp trưởng đứng lên nói.
- “ Chúng em xin phép cô được đến thăm mẹ của bạn và động viên bạn ấy.”
Nhìn những học sinh như những ngôi sao nhỏ trên bầu trời đầy sao đang nhấp nháytôi cảm giác mắt mình cay cay !
- “ Ngày mai, cô trò chúng mình cùng đi các em nhé!”
- “ Vâng ạ!” Cả lớp đồng thanh đáp lại lời tôi.
Ngoài kia, nắng thu lấp lánh trên những kẽ lá như những ánh mắt trong veo và ấm áp của các em .
Trần Thị Tú Anh